Tác phẩm văn học
"CHÂU CHẤU VÀ DẾ CHUÔNG" - CÁI GIÁ CỦA SỰ TRƯỞNG THÀNH
“Fujio này, sau này lớn lên, cháu vẫn cứ cười thật thoải mái đi nhé trước vẻ vui mừng của người bạn gái khi nói với cô ấy, này, đây là một con châu chấu, dù thực ra cô ấy đang được tặng một con dế chuông. Và hãy cứ cười thật trìu mến trước nỗi thất vọng của cô bé ấy khi nói, này, đây, tặng em một con dế chuông nhưng thực ra cô ấy chỉ đang nhìn thấy một con châu chấu.
Thậm chí nếu cháu thật thông minh, tách khỏi đám bạn bè, một mình tìm kiếm nơi một bụi cây nào đấy, cháu cũng sẽ thấy thế gian này chẳng còn nhiều dế chuông nữa đâu. Có lẽ rồi cháu cũng sẽ chỉ tìm thấy một cô gái giống như một con châu chấu mà cháu lại nghĩ cô ấy là một con dế chuông.
Và cuối cùng cháu ơi, khi trái tim cháu nếm trải tổn. thương, trở nên u uẩn thì một con dế chuông đích thực cũng chỉ như một con châu chấu mà thôi. Ngày đó rồi sẽ đến thôi, cái ngày dường như đối với cháu, thế giới này chỉ toàn châu chấu. Và ta nghĩ thật tiếc làm sao, chẳng có cách nào để cháu nhớ lại trò chơi ánh sáng đêm nay, khi tên cháu in hình màu xanh lên ngực cô gái nhờ chiếc đèn lồng đẹp đẽ của cháu.”
…
Người kể chuyện thong thả đi ngang qua và chỉ ngắm nhìn hai đứa trẻ từ đằng xa tít tắp. Người, dường như với tư cách một kẻ thấu thị được sự thật đằng sau cơn vỡ. mộng tuổi trưởng thành, cất tiếng thầm thì bên tai người đọc, mà cũng có thể lắm là cuộc chuyện trò thân tình với chính mình – của quá khứ. Chính sự lặng lẽ ấy lại là con đường khơi mở một quá khứ đã tạm ngủ yên nơi ông, cũng là cái sâu sắc bộc lộ thứ dự cảm thổn thức về tương lai hai đứa trẻ mà nền tảng hình thành là những tổn. thương vẫn còn đó – mảnh kí ức kiến tạo dáng vẻ chín chắn của thể chất và nhân cách hiện tại, nhưng trái tim, ở đâu đó và trong phút nào đó, vẫn phảng phất một nỗi niềm u uẩn. Nhìn vào tương lai của Fujio, ông như thấu rõ, cậu bé ngây thơ ấy không những sẽ không nhìn ra được mối tơ duyên cho một tình yêu lớn, mà còn sẽ trở nên thất vọng vào một ngày thật gần hoặc thật xa vì đã không nhận ra tình yêu lớn của đời mình, khi cô bé ấy đang hiện hữu, ngay tại trước mặt cậu đây và ngay trong giây phút này.
Đặt cạnh nhau những cặp đối lập: hiện tại và tương lai, người lớn và trẻ thơ, ngây ngô và trưởng thành, có tất cả và đã mất. mát., những phạm trù xếp chồng lên nhau trong một khoảnh khắc chớp nhoáng và một không gian eo hẹp, tạo nên một cảm thức “đẹp và buồn” về con đường tất yếu mà tuổi thơ rồi sẽ đối diện – trải qua.
Kết cục, “đánh mất” điều quý giá nào đó sẽ là cái giá đắt đỏ phải trả cho sự trưởng thành.
Sau này, những người lớn có thể ngồi xuống và tạo nên những cuộc tranh cãi với đánh giá đa dạng đầy tầng lớp về ý nghĩa của sự “đánh mất” và độ tích cực khi nhìn nhận về sự “đánh mất” ấy trong cuộc đời. Tranh luận có ý nghĩa của nó, nhưng đôi lúc lời lẽ và luận điểm dễ đánh lừa tai nghe. Duy chỉ có một thứ không để đánh lừa nổi – đó là cảm nhận. Đằng sau và cũng hơn tất cả mọi lí lẽ và luận điểm, cảm nhận vẫn luôn là cái có thực và có lý nhất. Cuối cùng thì, cảm nhận về sự “đánh mất” để trưởng thành cũng không nằm ngoài hai cái có ấy.
Tác giả: Anh Thư
Biên tập: Anh Thư